Hôm nay, tôi không đứng ở đây để nói rằng nhân loại đã hoàn thành cuộc hành trình của mình.
Tôi đứng ở đây để nói rằng nhân loại vẫn còn một cánh cửa chưa mở.
Một cánh cửa không dẫn đến một lục địa mới.
Không dẫn đến một hành tinh mới.
Mà dẫn đến một cách nhìn mới về chính cuộc sống.
Trong nhiều thế kỷ, chúng ta đã học cách đo khoảng cách giữa các vì sao.
Chúng ta đã học cách chia nhỏ nguyên tử.
Chúng ta đã học cách kết nối hàng triệu con người chỉ trong vài giờ.
Nhưng vẫn còn một câu hỏi lặng lẽ đi cùng mọi thế hệ.
Điều gì là nền tảng chung của mọi trải nghiệm con người?
Theo Thuyết Hiện Tại (*), câu hỏi ấy đáng để mỗi người tự mình suy ngẫm.
Tôi mong sẽ có một ngày...
Một ngày mà con người không chỉ tự hào về tốc độ của công nghệ, mà còn tự hào về chiều sâu của sự hiện diện.
Tôi mong sẽ có một ngày...
Một ngày mà trẻ em được dạy không chỉ cách cạnh tranh, mà còn cách nhận biết điều đang hiện hữu.
Một ngày mà thành công không chỉ được đo bằng những gì con người tích lũy, mà còn bằng cách họ đối xử với nhau trong từng khoảnh khắc của đời sống.
Tôi mong sẽ có một ngày...
Một ngày mà khoa học, triết học và đời sống có thể cùng đối thoại trên một nền tảng chung của sự quan sát và trải nghiệm.
Một ngày mà chúng ta bớt hỏi: "Làm sao để đi nhanh hơn?"
Và hỏi nhiều hơn: "Làm sao để sống sáng rõ hơn?"
Tôi mong sẽ có một ngày...
Một ngày mà con người hiểu rằng quá khứ có giá trị để học hỏi.
Tương lai có giá trị để chuẩn bị.
Nhưng hành động chỉ có thể được thực hiện trong điều đang hiện hữu.
Nếu ngày ấy đến, chúng ta sẽ không xem Hiện Tại là một khoảnh khắc nhỏ bé giữa hai bờ thời gian.
Chúng ta sẽ xem Hiện Tại là nơi mọi quyết định bắt đầu.
Là nơi mọi lời xin lỗi được nói ra.
Là nơi mọi sự tha thứ được trao đi.
Là nơi mọi phát minh được hình thành.
Là nơi mọi nền văn minh được xây dựng.
Và tôi hy vọng...
Hy vọng rằng sẽ có những con người không ép buộc người khác phải tin vào Hệ Quy Chiếu của mình.
Mà sống sao cho giá trị của Hệ Quy Chiếu ấy có thể được nhìn thấy qua hành động.
Hy vọng rằng sẽ có những cộng đồng không được kết nối bởi nỗi sợ.
Mà được kết nối bởi trách nhiệm.
Bởi lòng tôn trọng.
Bởi khát vọng cùng nhau xây dựng một cuộc sống tốt đẹp hơn.
Bởi nhận thức rằng tất cả chúng ta đều đang chia sẻ cùng một điều đang hiện hữu.
Thưa các bạn,
Lịch sử luôn thay đổi khi con người thay đổi cách nhìn.
Nhưng không một cách nhìn nào nên được chấp nhận chỉ vì nó mới.
Mỗi cách nhìn cần được kiểm nghiệm bằng lý trí, bằng trải nghiệm và bằng những giá trị mà nó mang lại cho cuộc sống.
Vì vậy, tôi không mời các bạn đi theo một cá nhân.
Tôi không mời các bạn đi theo một khẩu hiệu.
Tôi chỉ mời các bạn dành một khoảnh khắc để quan sát.
Ngay lúc này.
Điều gì đang hiện hữu?
Nếu từ câu hỏi ấy, mỗi người trở nên sáng suốt hơn trong suy nghĩ, có trách nhiệm hơn trong hành động và nhân ái hơn với người khác, thì có lẽ một chương mới của nền văn minh đã bắt đầu.
Không phải ở một nơi xa.
Không phải vào một ngày khác.
Mà bắt đầu từ nơi duy nhất mọi con người đều gặp nhau.
Hiện Tại.
Xin cảm ơn.
///---
- [THUYẾT HIỆN TẠI (*)]


























