Khi con người không còn muốn sống trong chiếc đồng hồ của chính mình
Con người đang sống ở đâu?
Trong quá khứ?
Trong tương lai?
Hay trong một thứ gọi là “thời gian” mà chúng ta đã quen thuộc đến mức không còn đặt câu hỏi về nó?
Chúng ta thức dậy vào buổi sáng vì đồng hồ.
Chúng ta đi làm vì lịch.
Chúng ta học tập vì kế hoạch.
Chúng ta kiếm tiền để dành cho tương lai.
Chúng ta hy sinh hiện tại để đổi lấy một ngày mai tốt đẹp hơn.
Và rồi một ngày, chúng ta nhận ra:
Ngày mai mà chúng ta chờ đợi chưa bao giờ thực sự đến.
Bởi khi ngày mai đến, nó lại được gọi là hôm nay.
Và hôm nay lại lập tức trở thành ngày hôm qua.
Con người đã dành một phần rất lớn đời mình để chạy theo một thứ mà chính mình không bao giờ có thể nắm giữ.
Đó là thời gian.
Nhưng có lẽ vấn đề không nằm ở thời gian.
Có lẽ vấn đề nằm ở Hệ quy chiếu mà chúng ta dùng để hiểu sự sống.
Và đây chính là nơi Thuyết Hiện Tại bắt đầu.
I. MỘT NỀN VĂN MINH KHÔNG CHỈ ĐƯỢC XÂY BẰNG CÔNG NGHỆ
Mỗi nền văn minh trong lịch sử đều bắt đầu bằng một cách nhìn mới về thế giới.
Khi con người biết sử dụng lửa - Ánh sáng (Nhân tạo), một thế giới mới mở ra.
Khi con người biết trồng trọt - Nông nghiệp (Nhân tạo), một nền văn minh mới hình thành.
Khi chữ viết xuất hiện - Ngôn ngữ (Nhân tạo), tri thức vượt khỏi giới hạn của trí nhớ.
Khi khoa học xuất hiện - Logic học (Nhân tạo), con người bắt đầu mô tả tự nhiên bằng những định luật.
Khi máy móc xuất hiện - Nhà máy (Nhân tạo), sức lao động của con người được khuếch đại.
Khi Internet xuất hiện - Mạng lưới Thông tin (Nhân tạo), thông tin bắt đầu lưu chuyển với tốc độ gần như tức thời.
Và khi trí tuệ nhân tạo xuất hiện, lần đầu tiên con người đứng trước một câu hỏi hoàn toàn mới:
Nếu máy móc có thể xử lý tri thức nhanh hơn chúng ta, thì giá trị lớn nhất của con người sẽ nằm ở đâu?
Có thể chúng ta đang nhìn thấy một điều sâu sắc hơn.
Các cuộc cách mạng trước đây chủ yếu thay đổi công cụ của con người.
Nhưng cuộc cách mạng tiếp theo có thể phải thay đổi Hệ quy chiếu của con người.
Bởi một nền văn minh không chỉ được quyết định bởi những gì nó có.
Nó được quyết định bởi:
Nó tin điều gì là thật.
Nó xem điều gì là quan trọng.
Nó tổ chức đời sống quanh điều gì.
Và nó sử dụng thứ gì làm đơn vị căn bản để đo lường giá trị.
Trong hàng nghìn năm, con người đã tổ chức xã hội quanh những khái niệm như:
thời gian, tiền bạc, lao động, sở hữu, quyền lực và tăng trưởng.
Nhưng nếu một ngày chúng ta đặt câu hỏi:
Điều gì xảy ra nếu con người không còn lấy thời gian làm trung tâm của đời sống?
Một chân trời mới bắt đầu xuất hiện.
II. "THUYẾT HIỆN TẠI" KHÔNG PHẢI LÀ MỘT CÁCH ĐO THỜI GIAN MỚI
Thuyết Hiện Tại không đơn giản là lời khuyên:
“Hãy sống trong hiện tại.”
Nếu chỉ như vậy, nó không đủ để trở thành một hệ tư tưởng.
Bởi “sống trong hiện tại” đã xuất hiện trong rất nhiều truyền thống triết học, tâm linh và thực hành đời sống.
Điều mà "Thuyết Hiện Tại" (*) muốn đặt ra sâu hơn là: Hiện Tại có thể được xem như một hệ quy chiếu căn bản để con người nhận thức thực tại hay không?
Nếu thời gian là cách chúng ta mô tả sự biến đổi,
thì Hiện Tại là nơi sự biến đổi ấy được trải nghiệm.
Nếu quá khứ là ký ức, tương lai là dự phóng, thì Hiện Tại là nơi duy nhất mà con người thực sự có thể hành động.
Chúng ta có thể nhớ về quá khứ.
Chúng ta có thể tưởng tượng tương lai.
Nhưng chúng ta chỉ có thể: sống, lựa chọn, yêu thương, sáng tạo và hành động trong Hiện Tại.
Đây không phải là phủ nhận lịch sử.
Không phải phủ nhận tương lai.
Không phải phủ nhận khoa học.
Mà là đặt một câu hỏi khác: Điểm xuất phát của nhận thức con người nằm ở đâu?
"Thuyết Hiện Tại" (*) trả lời:
Ở Hiện Tại.
III. VẤN ĐỀ LỚN NHẤT CỦA CON NGƯỜI CÓ THỂ KHÔNG PHẢI LÀ THIẾU THỜI GIAN
Con người thường nói: “Tôi không có thời gian.”
Nhưng nếu nhìn kỹ hơn, chúng ta sẽ thấy một nghịch lý.
Một người có thể có rất nhiều thời gian nhưng vẫn cảm thấy thiếu thời gian.
Một người có thể sở hữu rất nhiều tiền nhưng vẫn cảm thấy thiếu thốn.
Một người có thể sống rất lâu nhưng chưa từng thật sự sống.
Vấn đề có thể không nằm ở lượng thời gian.
Mà nằm ở mối quan hệ của con người với thời gian.
Chúng ta biến thời gian thành một loại tài sản.
“Tiết kiệm thời gian.”
“Đầu tư thời gian.”
“Kiếm tiền theo thời gian.”
“Bán thời gian.”
“Quản lý thời gian.”
“Không được lãng phí thời gian.”
Cuối cùng, chúng ta bắt đầu nhìn chính cuộc đời mình như một chiếc tài khoản đang liên tục bị trừ đi.
Một giờ đã mất.
Một ngày đã mất.
Một năm đã mất.
Tuổi trẻ đã mất.
Và cuối cùng: cuộc đời đã mất.
Thuyết Hiện Tại (*) đề xuất một cách nhìn khác:
Đừng cố sở hữu thời gian. Hãy làm chủ Thời gian.
Bởi con người không thể sở hữu thời gian.
Nhưng con người có thể lựa chọn cách mình hiện diện trong khoảnh khắc đang sống.
Đó chính là điểm bắt đầu của Tự do Thời gian.
Có một hiểu lầm phổ biến: Muốn tự do thời gian nghĩa là phải làm việc ít hơn.
Nhưng có lẽ không hoàn toàn như vậy.
Một người có thể làm việc 12 giờ mỗi ngày nhưng vẫn cảm thấy tự do nếu công việc ấy phù hợp với giá trị sống của họ.
Một người có thể làm việc 4 giờ mỗi ngày nhưng vẫn cảm thấy bị giam cầm nếu toàn bộ đời sống của họ bị điều khiển bởi sợ hãi, áp lực và sự phụ thuộc.
Vì vậy:
Tự do thời gian không đơn giản là có thêm thời gian.
Nó là:
không còn để thời gian trở thành ông chủ của đời mình.
Khi đó, câu hỏi thay đổi.
Không còn:
“Làm thế nào để tôi có thêm thời gian?”
Mà là:
“Tôi đang làm gì với Hiện Tại mà tôi đang có?”
Đó là một câu hỏi mạnh hơn.
Và cũng khó hơn.
Bởi nó trả trách nhiệm về cho chính con người.
V. TÁI SINH NỀN KINH TẾ
Nếu Hiện Tại trở thành một hệ quy chiếu mới, thì không chỉ triết học thay đổi.
Kinh tế cũng có thể phải thay đổi.
Nền kinh tế truyền thống phần lớn được xây dựng trên sự trao đổi của:
lao động,
hàng hóa,
dịch vụ,
vốn,
thời gian,
và tiền.
Trong rất nhiều mô hình, con người bán một phần thời gian của mình để nhận tiền.
Một người làm việc tám giờ.
Nhận tiền.
Dùng tiền để mua những thứ giúp họ tiết kiệm thời gian.
Rồi tiếp tục bán thời gian.
Đó là một vòng lặp.
Thuyết Hiện Tại đặt ra một câu hỏi:
Nếu giá trị kinh tế không nên chỉ được đo bằng lượng thời gian bỏ ra, mà bằng giá trị được tạo ra trong Hiện Tại thì sao?
Một ý tưởng có thể mất vài phút để nói ra nhưng cần hai mươi năm trải nghiệm để hình thành.
Một sản phẩm có thể được tạo ra trong một ngày nhưng giải quyết vấn đề của hàng triệu người.
Một hệ thống có thể được xây dựng một lần nhưng tạo giá trị hàng nghìn lần.
Vì vậy, thời gian bỏ ra không phải lúc nào cũng phản ánh giá trị tạo ra.
Đây là một trong những cánh cửa để bước vào một khái niệm mới: Nền Kinh tế Hiện Tại.
Trong nền kinh tế ấy, trọng tâm có thể chuyển từ:
“Bạn đã làm bao nhiêu giờ?”
sang:
“Bạn đã tạo ra giá trị gì?”
Từ:
lao động theo thời gian
sang:
giá trị theo Hiện Tại.
Từ:
bán thời gian
sang:
tạo ra giá trị.
Đó có thể là một trong những bước chuyển lớn nhất của nền kinh tế.
VI. TÁI SINH GIÁO DỤC
Nền giáo dục truyền thống thường hỏi:
“Bạn biết bao nhiêu?”
“Bạn nhớ được bao nhiêu?”
“Bạn đạt bao nhiêu điểm?”
“Bạn có bằng cấp gì?”
Nhưng trong một thế giới mà tri thức có thể truy cập và xử lý ngay lập tức, những câu hỏi ấy sẽ ngày càng trở nên chưa đủ.
Giáo dục tương lai có thể phải hỏi:
Bạn nhìn thấy điều gì mà người khác chưa nhìn thấy?
Bạn có thể tạo ra giá trị gì?
Bạn có thể sống như thế nào?
Bạn có thể hiện diện như thế nào?
Bạn có thể biến tri thức thành hành động như thế nào?
Đó là giáo dục của Hiện Tại.
Không chỉ học để biết.
Mà học để hiện diện.
Không chỉ tích lũy kiến thức.
Mà biến kiến thức thành năng lực sống.
Không chỉ chuẩn bị cho một tương lai xa.
Mà xây dựng một Hiện Tại có ý nghĩa.
VII. TÁI SINH CÁCH CON NGƯỜI LÀM VIỆC
Có lẽ một trong những thay đổi lớn nhất của Thuyết Hiện Tại nằm ở cách chúng ta nhìn công việc.
Trong nền văn minh công nghiệp:
Con người thích nghi với máy móc.
Con người đến nhà máy đúng giờ.
Làm việc theo ca.
Theo dây chuyền.
Theo quy trình.
Theo đồng hồ.
Đó là một bước tiến vĩ đại của lịch sử.
Nhưng chính mô hình ấy cũng tạo ra một nền văn hóa nơi: thời gian trở thành kỷ luật.
Ngày nay, công nghệ đang đảo ngược một phần quá trình ấy.
Máy móc ngày càng làm được nhiều việc.
Tự động hóa ngày càng phát triển.
Vậy con người sẽ làm gì?
Có thể câu trả lời không phải là:
làm nhiều hơn.
Mà là:
sống có ý nghĩa hơn.
Con người có thể chuyển từ:
người thực hiện
sang
người định hướng.
Từ:
người bán thời gian
sang
người kiến tạo giá trị.
Từ:
làm việc để sống
sang:
sống để tạo ra điều đáng sống.
Có một định nghĩa về thành công đã thống trị nhiều thế hệ:
Tiền.
Tài sản.
Địa vị.
Quyền lực.
Danh tiếng.
Nhưng nếu một người có tất cả những thứ ấy mà không có khả năng sống trọn vẹn trong Hiện Tại thì sao?
Thuyết Hiện Tại đặt ra một định nghĩa khác:
Thành công là khả năng biến Hiện Tại của mình thành giá trị.
Một người có thể tạo ra giá trị cho gia đình.
Một người tạo ra giá trị cho cộng đồng.
Một người tạo ra tri thức.
Một người tạo ra nghệ thuật.
Một người tạo ra doanh nghiệp.
Một người tạo ra sự bình an.
Một người đơn giản chỉ làm cho một người khác bớt đau khổ.
Tất cả đều có thể là giá trị.
Bởi giá trị không nhất thiết phải được đo bằng tiền.
Tiền là một phương tiện trao đổi giá trị.
Còn giá trị bắt đầu từ: Hiện Tại của một con người.
IX. TÁI SINH CON NGƯỜI
Nhưng sâu hơn cả kinh tế và giáo dục là: con người.
Thuyết Hiện Tại không bắt đầu bằng việc thay đổi thế giới.
Nó bắt đầu bằng việc thay đổi người đang nhìn thế giới.
Bởi nếu con người không thay đổi, thì mọi hệ thống mới cuối cùng vẫn có thể trở thành hệ thống cũ.
Một nền kinh tế mới với lòng tham cũ vẫn tạo ra bất công.
Một công nghệ mới với nỗi sợ cũ vẫn tạo ra chiến tranh.
Một tôn giáo mới với sự chia rẽ cũ vẫn tạo ra xung đột.
Vì vậy, cuộc cách mạng sâu nhất không phải là:
thay đổi Hệ thống bên ngoài.
Mà là:
thay đổi Hệ quy chiếu bên trong.
Khi con người thay đổi cách nhìn,
hành động thay đổi.
Khi hành động thay đổi,
thói quen thay đổi.
Khi thói quen thay đổi,
văn hóa thay đổi.
Khi văn hóa thay đổi,
xã hội thay đổi.
Và khi xã hội thay đổi,
một nền văn minh mới có thể bắt đầu.
X. NỀN VĂN MINH CỦA HIỆN TẠI
Hãy thử tưởng tượng một nền văn minh nơi con người không còn xem cuộc đời như một cuộc chạy đua với thời gian.
Một đứa trẻ không được hỏi:
“Sau này con phải trở thành ai?”
mà được hỏi:
“Hôm nay con muốn khám phá điều gì?”
Một người trẻ không chỉ hỏi:
“Làm nghề gì để kiếm nhiều tiền?”
mà hỏi:
“Tôi có thể tạo ra giá trị gì cho thế giới?”
Một doanh nhân không chỉ hỏi:
“Làm thế nào để tăng doanh thu?”
mà hỏi:
“Sản phẩm này làm cho Hiện Tại của con người tốt hơn như thế nào?”
Một nhà lãnh đạo không chỉ hỏi:
“Làm thế nào để kiểm soát?”
mà hỏi:
“Làm thế nào để tạo ra một môi trường nơi con người có thể phát triển?”
Một xã hội không chỉ đo GDP.
Mà bắt đầu quan tâm đến:
chất lượng sống,
chất lượng giáo dục,
chất lượng kết nối,
chất lượng môi trường,
chất lượng tinh thần,
và chất lượng của Hiện Tại mà con người đang sống.
Đó không còn chỉ là một nền kinh tế mới.
Đó là:
một nền văn minh mới.
XI. THỜI ĐẠI VÔ-THỜI
Thuyết Hiện Tại gọi viễn cảnh ấy bằng một cái tên:
Thời đại Vô-Thời.
“Vô-Thời” không có nghĩa là thời gian biến mất khỏi vũ trụ.
Nó cũng không có nghĩa con người phủ nhận vật lý, lịch sử hay sự vận động.
Vô-Thời trước hết là một ẩn dụ văn minh:
Con người không còn bị ám ảnh bởi việc chạy trốn thời gian.
Không còn sống hoàn toàn cho quá khứ.
Không còn hy sinh toàn bộ hiện tại cho tương lai.
Không còn xem cuộc đời như một cuộc đua với chiếc đồng hồ.
Con người bắt đầu nhận ra:
Cuộc đời chỉ có thể được sống ở nơi mình đang hiện diện.
Đó là Hiện Tại.
XII. TỪ “TIME IS MONEY” ĐẾN “NOW IS VALUE”
Có một câu nói nổi tiếng:
Time is money.
Thời gian là tiền bạc.
Nó đã trở thành một trong những nguyên lý vô hình của nền kinh tế hiện đại.
Nhưng nếu chúng ta bước sang một nền kinh tế mới, có lẽ câu nói ấy có thể được viết lại:
Now is Value
Hiện Tại là Giá trị.
Không phải vì tương lai không quan trọng.
Mà bởi mọi tương lai đều được tạo ra từ những lựa chọn của Hiện Tại.
Một doanh nghiệp tương lai được xây dựng từ quyết định hôm nay.
Một nền văn minh tương lai được xây dựng từ hành động hôm nay.
Một con người tương lai được hình thành từ cách người ấy sống hôm nay.
Vì vậy:
Hiện Tại không phải điểm giữa của thời gian.
Hiện Tại là:
điểm khởi đầu của hành động.
XIII. CUỘC CÁCH MẠNG LỚN NHẤT CÓ THỂ KHÔNG PHẢI LÀ CÔNG NGHỆ
Chúng ta đang sống giữa những cuộc cách mạng công nghệ.
AI.
Robot.
Blockchain.
Internet vạn vật.
Sinh học tổng hợp.
Điện toán lượng tử.
Không gian.
Tất cả đều đang thay đổi thế giới.
Nhưng có một câu hỏi lớn hơn:
Công nghệ sẽ phục vụ hệ quy chiếu nào?
Một xã hội chạy nhanh hơn nhưng con người vẫn bất an thì có thật sự tiến bộ?
Một nền kinh tế tạo ra nhiều tiền hơn nhưng con người có ít thời gian sống hơn thì có thật sự giàu có?
Một nền văn minh có thể chinh phục không gian nhưng không thể sống hòa bình với chính mình thì có thật sự văn minh?
Đây là lý do cuộc cách mạng về nhận thức có thể quan trọng không kém cuộc cách mạng về công nghệ.
Bởi công nghệ cho chúng ta: năng lực.
Nhưng hệ quy chiếu quyết định: chúng ta dùng năng lực ấy để làm gì.
XIV. TÁI SINH KHÔNG CÓ NGHĨA LÀ QUAY TRỞ LẠI
“Tái sinh” không có nghĩa trở về quá khứ.
Tái sinh là: bắt đầu lại từ một nhận thức mới.
Một nền văn minh tái sinh không phá bỏ tất cả những gì đã có.
Nó kế thừa khoa học.
Kế thừa tri thức.
Kế thừa nghệ thuật.
Kế thừa đạo đức.
Kế thừa những thành tựu của các thế hệ trước.
Nhưng nó đặt chúng vào một hệ quy chiếu mới.
Giống như khi con người nhìn Trái Đất từ ngoài không gian.
Trái Đất vẫn là Trái Đất.
Nhưng cách con người nhìn Trái Đất đã thay đổi mãi mãi.
Đó chính là sức mạnh của một hệ quy chiếu.
Thế giới có thể không thay đổi ngay lập tức.
Nhưng cách chúng ta nhìn thế giới thay đổi.
Và từ đó:
cách chúng ta sống thay đổi.
XV. MỘT NỀN VĂN MINH ĐƯỢC XÂY DỰNG TỪ NHỮNG HIỆN TẠI NHỎ BÉ
Có lẽ chúng ta không cần chờ một cuộc cách mạng khổng lồ.
Nền văn minh mới có thể bắt đầu từ một người.
Một người quyết định sống tỉnh thức hơn.
Một người quyết định không lãng phí Hiện Tại.
Một người quyết định tạo ra giá trị thay vì chỉ tiêu thụ giá trị.
Một người quyết định xây dựng thay vì phá hủy.
Một người quyết định yêu thương thay vì thù ghét.
Một người quyết định sống tự nhiên hơn.
Một người quyết định:
không còn để quá khứ điều khiển mình.
không còn để tương lai làm mình sợ hãi.
không còn để chiếc đồng hồ quyết định giá trị của cuộc đời.
Người đó bắt đầu sống khác.
Rồi một gia đình sống khác.
Một cộng đồng sống khác.
Một doanh nghiệp sống khác.
Một thế hệ sống khác.
Và cuối cùng: một nền văn minh sống khác.
Nếu Thuyết Hiện Tại có một lời kêu gọi, thì đó không phải là:
“Hãy tin tôi.”
Mà là:
Hãy tự mình quan sát.
Hãy nhìn vào cuộc đời.
Hãy nhìn vào cách chúng ta đang sử dụng thời gian.
Hãy nhìn vào cách chúng ta làm việc.
Hãy nhìn vào cách chúng ta kiếm tiền.
Hãy nhìn vào cách chúng ta giáo dục con cái.
Hãy nhìn vào cách chúng ta định nghĩa thành công.
Hãy nhìn vào cách chúng ta đối xử với chính mình.
Và rồi hãy hỏi:
Có cách nào khác không?
Có thể câu trả lời sẽ không giống nhau đối với tất cả mọi người.
Nhưng chính câu hỏi ấy có thể mở ra một cánh cửa.
Cánh cửa dẫn đến một hệ quy chiếu mới.
Hiện Tại.
XVII. TỪ MỘT CON NGƯỜI ĐẾN MỘT NỀN VĂN MINH
Một nền văn minh không bắt đầu bằng những điều to tác.
Nó bắt đầu bằng một ý tưởng.
Một ý tưởng trở thành niềm tin.
Niềm tin trở thành hành động.
Hành động trở thành thói quen.
Thói quen trở thành văn hóa.
Văn hóa trở thành thể chế.
Thể chế trở thành nền văn minh.
Vì vậy, nếu muốn tái sinh một nền văn minh,
chúng ta phải bắt đầu từ: ý tưởng.
Và nếu muốn thay đổi ý tưởng,
chúng ta phải thay đổi: cách con người nhìn thực tại.
Thuyết Hiện Tại (*) đặt vào dòng lịch sử một đề xuất như vậy:
Có thể chúng ta đã dành quá nhiều thời gian để sống trong thời gian, mà chưa đủ thời gian để nhận ra Hiện Tại.
Nếu điều đó đúng, thì cuộc cách mạng tiếp theo không nhất thiết là: chinh phục thời gian.
Mà là: giải phóng con người khỏi sự ám ảnh về thời gian.
XVIII. TÁI SINH
Có một khoảnh khắc trong lịch sử mà con người phải lựa chọn.
Tiếp tục chạy.
Hay dừng lại.
Tiếp tục tiêu thụ.
Hay sáng tạo.
Tiếp tục sợ hãi.
Hay hiện diện.
Tiếp tục sống theo những khuôn mẫu.
Hay bắt đầu đặt câu hỏi.
Tiếp tục xem cuộc đời là một đường thẳng từ quá khứ đến tương lai.
Hay nhận ra rằng:
mọi sự sống mà chúng ta từng biết đều đang xảy ra ở đây.
Ngay lúc này.
Ngay nơi này.
Trong khoảnh khắc này.
Hiện Tại.
Có thể đây chính là điều mà nền văn minh tương lai cần nhất.
Không phải thêm một chiếc đồng hồ.
Mà là một cách nhìn mới về đời sống.
Không phải thêm một cuộc đua.
Mà là một cách sống khác.
Không phải thêm một hệ thống để con người phục vụ.
Mà là một hệ thống được tạo ra để phục vụ con người.
Không phải một nền văn minh khiến con người chạy nhanh hơn.
Mà là một nền văn minh giúp con người:
sống sâu hơn, tự do hơn, sáng tạo hơn và có ý nghĩa hơn.
XIX. TUYÊN NGÔN TÁI SINH
Và nếu một ngày nào đó,
một thế hệ mới nhìn lại thế kỷ XXI,
họ có thể sẽ hỏi:
“Điều gì đã thay đổi nền văn minh?”
Có thể họ sẽ nhắc đến Công nghệ Blockchain.
Có thể họ sẽ nhắc đến Internet.
Có thể họ sẽ nhắc đến những cuộc cách mạng khoa học.
Nhưng cũng có thể họ sẽ nhắc đến một điều giản dị hơn:
Con người đã bắt đầu đặt câu hỏi về chính hệ quy chiếu của mình.
Và từ câu hỏi ấy,
một cách nhìn mới ra đời.
Một nền kinh tế mới bắt đầu.
Một nền giáo dục mới hình thành.
Một văn hóa mới được kiến tạo.
Một định nghĩa mới về thành công xuất hiện.
Một thế hệ mới được sinh ra.
Không phải vì con người đã tìm thấy một thế giới khác.
Mà bởi:
con người đã học cách nhìn thế giới này bằng một đôi mắt khác.
Đó là ý nghĩa sâu xa nhất của chữ:
TÁI SINH.
XX. CỨ TỰ NHIÊN!
Thuyết Hiện Tại (*) không cần con người phải trở thành một ai khác.
Nó chỉ mời con người: trở về với chính mình.
Trở về với điều đang xảy ra.
Trở về với sự sống.
Trở về với khả năng quan sát.
Trở về với hành động.
Trở về với giá trị.
Trở về với tự nhiên.
Và cuối cùng:
trở về với Hiện Tại.
Bởi có thể, sau hàng nghìn năm tìm kiếm tự do ở bên ngoài, con người sẽ phát hiện ra rằng: cánh cửa tự do chưa bao giờ nằm ở tương lai.
Nó luôn ở đây.
Trong chính khoảnh khắc này.
Và khi con người thay đổi cách mình sống trong Hiện Tại, một điều kỳ diệu có thể xảy ra:
Hiện Tại thay đổi con người.
Con người thay đổi xã hội.
Xã hội thay đổi văn hóa.
Văn hóa thay đổi nền kinh tế.
Nền kinh tế thay đổi cấu trúc văn minh.
Và nền văn minh:
được tái sinh.
TỪ THỜI GIAN ĐẾN HIỆN TẠI.
TỪ LAO ĐỘNG ĐẾN GIÁ TRỊ.
TỪ TỒN TẠI ĐẾN SỰ SỐNG.
TỪ CHẠY ĐUA ĐẾN HIỆN DIỆN
TỪ KIỂM SOÁT ĐẾN THUẬN TỰ NHIÊN
TỪ TỰ DO THỜI GIAN ĐẾN TỰ DO BẢN NGÃ.
Một nền văn minh mới không nhất thiết bắt đầu khi chúng ta tạo ra một thế giới mới.
Nó có thể bắt đầu khi chúng ta nhìn thế giới cũ bằng một hệ quy chiếu mới.
Và có lẽ, đây chính là thời điểm để con người hỏi lại một trong những câu hỏi căn bản nhất:
Nếu Hiện Tại là nơi duy nhất mà sự sống thực sự diễn ra — thì tại sao chúng ta không xây dựng một nền văn minh lấy Hiện Tại làm trung tâm?
Không phải ngày mai.
Không phải một ngày nào đó.
Mà ngay bây giờ.
Hiện Tại.
CỨ TỰ NHIÊN.
VÀ HÃY ĐỂ MỘT NỀN VĂN MINH MỚI ĐƯỢC SINH RA TỪ CHÍNH HIỆN TẠI NÀY.
Và nếu như thế thì việc của bạn là: CỨ TỰ NHIÊN!
///---
- [THUYẾT HIỆN TẠI (*)]





0 comments:
Đăng nhận xét