Mà là quay trở về một Hệ quy chiếu rộng hơn.
Một Hệ quy chiếu có khả năng bao hàm và giải thích Hệ quy chiếu cũ.
Giống như Hệ số Thực (R) bao hàm Hệ số Nguyên (Z).
Giống như Hệ số Phức (C) bao hàm Hệ số Thực (R).
Giống như Thuyết Tương đối bao hàm Cơ học Newton trong những điều kiện nhất định.
Mỗi bước tiến của nhận thức nhân loại đều không phải là sửa chữa thực tại.
Mà là mở rộng Hệ quy chiếu.
Vấn đề nằm ở chỗ:
Con người hiện nay đang cố giải quyết gần như mọi vấn đề tồn sinh bằng Hệ quy chiếu Thời gian.
Ta được dạy phải sống cho tương lai.
Ta được dạy phải học để sau này thành công.
Ta được dạy phải làm việc để sau này hạnh phúc.
Ta được dạy phải hy sinh hiện tại để đổi lấy một tương lai tốt đẹp hơn.
Nhưng nghịch lý là:
Tương lai không bao giờ xuất hiện.
Khi tương lai đến, nó lại được gọi là Hiện Tại.
Rồi một tương lai khác lại được tạo ra.
Và cuộc truy đuổi tiếp tục.
Giống như chạy về phía đường chân trời.
Càng chạy, nó càng lùi xa.
Trong Hệ quy chiếu Thời gian, hạnh phúc luôn ở phía trước.
Tự do luôn ở phía trước.
Bình an luôn ở phía trước.
Thành công luôn ở phía trước.
Ý nghĩa cuộc sống luôn ở phía trước.
Hạnh phúc không nằm ở phía trước.
Mà nằm ở nơi mọi trải nghiệm đang diễn ra.
Tự do không nằm ở tương lai.
Mà nằm ở việc không còn bị điều khiển bởi quá khứ và tương lai.
Bình an không nằm ở đích đến.
Mà nằm ở nền tảng của mọi hành trình.
Ý nghĩa cuộc sống không nằm ở ngày mai.
Mà nằm ở chính sự hiện hữu.
Đó là lý do vì sao Thuyết Hiện Tại đề xuất một Hệ quy chiếu hoàn toàn khác:
Không lấy Thời gian làm gốc.
Mà lấy Hiện Tại làm gốc.
Trong Hệ quy chiếu Thời gian:
Quá khứ -> Hiện tại -> Tương lai.
Trong Hệ quy chiếu Hiện Tại:
Hiện Tại.
Chỉ có Hiện Tại.
Mọi ký ức về quá khứ xuất hiện trong Hiện Tại.
Mọi tưởng tượng về tương lai xuất hiện trong Hiện Tại.
Mọi suy nghĩ xuất hiện trong Hiện Tại.
Mọi cảm xúc xuất hiện trong Hiện Tại.
Mọi nhận thức xuất hiện trong Hiện Tại.
Mọi khoa học xuất hiện trong Hiện Tại.
Mọi tôn giáo xuất hiện trong Hiện Tại.
Mọi triết học xuất hiện trong Hiện Tại.
Thậm chí mọi khái niệm về thời gian cũng xuất hiện trong Hiện Tại.
Hiện Tại không nằm trong Thời gian.
Mà Thời gian nằm trong Hiện Tại.
Đây là sự đảo chiều nền tảng.
Giống như khi nhân loại nhận ra:
Trái Đất không phải trung tâm của vũ trụ.
Hoặc vật chất không phải tầng thực tại cuối cùng.
Một khi sự đảo chiều đó xảy ra, hàng loạt vấn đề từng được xem là phức tạp trở nên đơn giản một cách bất ngờ.
"Tôi là ai?"
Là người đang nhận biết ngay lúc này.
"Mục đích sống là gì?"
Là sống trọn vẹn điều đang hiện hữu.
"Tự do là gì?"
Là không còn bị trói buộc bởi những khái niệm thời gian do tâm trí tạo ra.
"Tiền là gì?"
Là một công cụ trao đổi xuất hiện trong Hiện Tại.
"Hạnh phúc là gì?"
Là trạng thái đồng bộ với Hiện Tại.
"Tình yêu là gì?"
Là sự hiện diện trọn vẹn giữa những gì đang hiện hữu.
Khi đó, Hệ quy chiếu Hiện Tại không còn là một triết lý.
Nó trở thành một Hệ quy chiếu Vũ trụ.
Một Hệ quy chiếu có thể được áp dụng cho khoa học, kinh tế, giáo dục, triết học, tâm lý học, quản trị, công nghệ và đời sống.
Bởi vì trước mọi hệ tư tưởng.
Trước mọi niềm tin.
Trước mọi nền văn minh.
Trước mọi ngôn ngữ.
Trước mọi khái niệm.
Đã luôn tồn tại một điều.
Điều đang hiện hữu.
Và tên đơn giản nhất đó là: HIỆN TẠI.
///---



0 comments:
Đăng nhận xét